Có thể thấy, những công trình cũ có một cách ứng xử với Hồ Tây tốt hơn công trình mới, cả về khoảng cách lẫn hình khối không gian. Làng Việt Nhật và Khách sạn Somerset Westlake ở bờ Nam, Khách sạn Sofitel Plaza và Tòa nhà Hanoi Lake Wiew ở bờ phía Đông Bắc - không phải ngẫu nhiên đều chọn giải pháp giật cấp
Hồ Tây rộng hơn 500 ha vốn là một nhánh sông Nhị Hà, được bắt đầu từ đường Thanh Niên (do thế hệ đàn anh bồi đắp mở rộng đường Cổ Ngư từ cuối những năm 50). Con đường ngăn giữa Hồ Tây và hồ Trúc Bạch này cũng gắn với những địa danh kiến trúc cổ như Đền Quán Thánh và Chùa Trấn Quốc đặc biệt ấn tượng với những pho tượng Quan Công, Quan Bình và Châu Sương.
Nhìn Hồ Tây hôm nay, về màu sắc mà nói, ngoài màu xanh của cây, màu đỏ của ngói, vệt vàng của tường nhà và cái lung linh huyền ảo nhiều sắc màu của mặt nước, còn có màu trắng bạc của con đường bờ Hồ Tây.
Mặt nước Hồ Tây thật lạ, các làn sóng đan gợn, có lúc lăn tăn, cũng có lúc dữ dội, nhưng dường như mùa nào cũng đẹp. Mùa cuối năm đẹp mơ màng mà lãng đãng, sáng tới gần trưa vẫn mù sương. Trời trong veo hòa xuống mặt hồ vào những ngày quang mây.
Những buổi sương mờ, cùng những du thuyền chậm rãi giữa lòng Hồ. Cái hương vị sắc màu Tây Hồ được tinh luyện bởi đào quất Nhật Tân, sen Nghi Tàm - Quảng Bá, nhài bưởi Thụy Khuê - Yên Thái … tan trong trời nước Tây Hồ.
Từ điểm nhìn phía Nam Hồ Tây, có thể thấy toàn cảnh hồ Tây với những kiến trúc cao thấp, mới cũ trên nền mờ xa. Đáng chú ý là các công trình cao tầng ở những vị trí mà khoảng cách khác nhau nhưng trong vùng kiến tạo nên bóng dáng của Hồ Tây.
Cách tiếp cận với mặt nước của các công trình cũng là cái đáng phải bàn. Trong 3 công trình (đến thời điểm này) được phép xây trên mặt hồ là Khách sạn Thắng Lợi, Hanoi Club và khách sạn Inter Continental Westlake.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét